THẤNG 11- CẦU CHO CÁC LINH HỒN

PHỎNG VẤN BÀ MARIA SIMMA

Bà Simma là một phụ nữ thôn quê, từ nhỏ đã biết cầu nguyện cho các linh hồn trong Luyện Ngục. Năm 25 tuổi, bà được Chúa ban một đặc sủng rất cá biệt trong Giáo hội, và cũng rất hiếm thấy, đó là đặc sủng được các linh hồn trong Luyện Ngục đến viếng thăm. Bà là một giáo dân Công giáo nhiệt thành và có lòng khiêm nhường thẳm sâu – điều này gây ấn tượng rất mạnh nơi tôi. Bà cũng hết sức đơn sơ. Bà được Cha sở và Đức giám mục sở tại khuyến khích rất nhiều trong công tác này. Mặc dù đặc sủng của bà cực kỳ khác thường, nhưng bà sống rất khó nghèo. Trong căn phòng nhỏ của bà, chúng tôi khó mà di chuyển được quanh mấy cái ghế. Bà mời chúng tôi ngồi.

– LẦN ĐẦU TIẾP XÚC VỚI CÁC LINH HỒN

Thưa bà Maria, xin cho chúng tôi biết lần đầu tiên bà được một linh hồn ở Luyện Ngục viếng thăm như thế nào?

– Vâng. Đó là vào năm 1940. Đêm ấy, vào khoảng ba, bốn giờ sáng, tôi nghe có tiếng người bước vào căn phòng tôi đang ngủ. Thế là tôi thức dậy. Tôi nhìn quanh, xem ai lại có thể vào tận đây.

Bà có sợ không?

– Không. Tôi không hề sợ. Mẹ tôi bảo tôi là đứa trẻ đặc biệt, vì từ lúc còn rất nhỏ, tôi đã không bao giờ sợ hãi.

Vậy cái đêm đó…Bà kể đi!

– À, tôi thấy một người hoàn toàn xa lạ. Ông ấy đi qua đi lại trong phòng. Tôi nghiêm giọng: “Sao ông vào đây được? Ông đi đi!”

Nhưng ông ta tiếp tục bước, vẻ bồn chồn, làm như không nghe thấy gì. Tôi lại phải hỏi: “Ông làm gì vậy?” Vẫn không thấy trả lời, tôi liền nhảy ra khỏi giường để tóm lấy ông, nhưng chỉ tóm được không khí. Ở đó, không có gì hết. Thế là tôi quay về giường, nhưng lại tiếp tục nghe tiếng ông bước tới bước lui. Tôi thắc mắc: Tại sao mình trông thấy ông này mà không chộp được ông ? Tôi lại ngồi dậy để chạy tới chộp lấy ông ấy và chặn lại, không cho đi loanh quanh. Nhưng, thêm một lần, tôi chỉ chộp được không khí.

Bối rối, tôi quay về giường. Tôi không thấy ông trở lại, còn tôi thức luôn tới sáng. Ngày hôm sau, sau khi dự Thánh Lễ, tôi đến kể hết mọi sự cho linh mục vẫn hay hướng dẫn tôi về các vấn đề thiêng liêng. Cha bảo tôi: nếu việc này tái diễn, tôi không được hỏi “Ông là ai?”, mà phải hỏi “Ông muốn gì nơi tôi?”

Đêm hôm sau, người đàn ông đó trở lại, đúng là người đã đến đêm qua. Tôi hỏi: “Ông muốn gì nơi tôi?” Ông ấy trả lời: “Hãy xin cử hành ba Thánh Lễ cho tôi để tôi được giải thoát”. Tôi hiểu ngay, đó là một linh hồn trong Luyện Ngục. Cha linh hướng của tôi cũng xác nhận với tôi như vậy. Cha còn khuyên tôi: đừng bao giờ từ chối các linh hồn đáng thương ấy, mà hãy hào phóng chấp nhận bất cứ điều gì họ xin.

Rồi sau đó, những cuộc viếng thăm có tiếp tục không?

– Có. Trong nhiều năm. Mấy năm đầu, chỉ có ba hay bốn linh hồn, thường đến nhất là vào tháng mười một. Về sau có nhiều hơn.

Các linh hồn ấy xin bà điều gì?

– Phần lớn, họ nhờ tôi xin các linh mục cử hành Thánh Lễ, cầu cho họ và tôi phải tham dự những Thánh Lễ đó. Họ cũng xin tôi lần hạt Mân Côi và đi Đàng Thánh Giá.

Đến đây một câu hỏi quan trọng được nêu lên: Chính xác thì Luyện Ngục là gì?

Tôi có thể nói: đó là một phát minh tuyệt vời của Thiên Chúa. Xin mời các bạn xem một hình ảnh do tôi minh họa: Giả sử một ngày nọ, một cánh cửa bỗng mở ra, và một nhân vật lộng lẫy chói ngời xuất hiện. Ngài cực kỳ đẹp, một vẻ đẹp chưa từng thấy trên trần gian. Bạn bị mê mẩn và choáng ngợp vì nhân vật huy hoàng rực rỡ ấy. Bạn càng ngẩn ngơ hơn, khi nhân vật ấy tỏ cho bạn thấy Ngài đang yêu bạn một cách điên cuồng, trong khi bạn chưa bao giờ dám mơ tưởng mình lại được yêu nhiều đến thế.

Bạn cũng cảm thấy: Ngài đang hết sức ước muốn kéo bạn lại với Ngài, để kết hợp với bạn. Và ngọn lửa tình yêu bùng cháy trong tim bạn đang thúc đẩy bạn quăng mình vào vòng tay Ngài. Nhưng khoan! Ngay lúc ấy bạn nhận ra mình đã không hề tắm rửa từ nhiều tháng trời. Bạn quá hôi hám, mũi dãi lòng thòng, tóc tai bê bết mồ hôi và chất nhờn bẩn thỉu, quần áo nhếch nhác bám đầy bụi đất, v.v…

Thế là bạn tự bảo: “Không, tôi không thể đến với Ngài trong tình trạng này. Trước hết, tôi phải đi tắm rửa thật sạch sẽ, rồi sẽ trở lại ngay.”Thế nhưng tình yêu nảy sinh trong bạn đã quá sâu đậm, nó bùng lên mạnh mẽ đến nỗi bạn không chịu đựng được thời gian trì hoãn dành cho việc tắm rửa. Và nỗi đau vì thiếu vắng Ngài, dù chỉ trong chốc lát, đã trở thành một vết thương như đâm xoạc tim bạn – một vết thương lòng. Càng nhìn thấy Ngài đắm đuối vì bạn bao nhiêu, bạn càng thấy đớn đau khủng khiếp trong lòng vì thiếu vắng Ngài bấy nhiêu.

Luyện Ngục chính xác là như thế. Nó là sự trì hoãn gây ra, bởi chính tình trạng ô uế của chúng ta. Không được Thiên Chúa ôm ấp ngay, cho nên sự trì hoãn và chờ đợi ấy dẫn đến nỗi bồn chồn, như ngồi trên lửa và nỗi nhớ nhung da diết như cắt da cắt thịt. Đau đớn trăm bề…tất cả chỉ vì yêu. Chính sự nóng nảy và thèm khát này, tẩy sạch chúng ta khỏi mọi ô uế. Luyện Ngục là nơi ta thèm muốn, khao khát Thiên Chúa đến điên cuồng, khao khát một vị Thiên Chúa, mà ta đã được biết và đã được thấy, nhưng chưa được kết hợp với Ngài.

Bây giờ tôi sẽ xin bà Maria nói rõ một điều căn bản: Thưa bà, mặc dù vậy, nhưng các linh hồn trong Luyện Ngục có vui mừng và hy vọng trong khi chịu đau khổ không?

– Có. Không một linh hồn nào muốn rời bỏ Luyện Ngục để quay về trần gian. Họ hiểu biết hơn chúng ta gấp trăm lần. Họ không hề muốn quyết định quay về với thế gian tăm tối.

Ở đây, chúng ta thấy đau khổ của Luyện Ngục, khác với đau khổ mà chúng ta biết trên trần gian.

Trong Luyện Ngục, mặc dù các linh hồn đau đớn khủng khiếp, nhưng họ lại chắc chắn sẽ được sống muôn đời với Thiên Chúa. Chắc chắn một cách không thể lay chuyển. Niềm vui của họ, lớn hơn nỗi đau. Chẳng có điều gì trên thế gian có thể khiến họ muốn sống ở đó lần nữa. Còn ở thế gian, chẳng ai chắc chắn về điều gì.

Thưa bà Maria, xin cho chúng tôi biết: chính Thiên Chúa đưa linh hồn vào Luyện Ngục hay chính linh hồn quyết định đi vào đó?

– Chính linh hồn muốn vào Luyện Ngục, để được tẩy sạch trước khi lên Thiên Đàng. Các linh hồn trong Luyện Ngục hoàn toàn bám chặt vào thánh ý Thiên Chúa. Họ vui mừng trong sự thiện, họ ước muốn điều tốt đẹp cho chúng ta và họ cũng rất yêu chúng ta. Họ kết hợp hoàn toàn với Thánh Linh của Thiên Chúa, ánh sáng của Thiên Chúa.

Thưa bà Maria, vào lúc chết, người ta nhìn thấy Thiên Chúa trong toàn bộ ánh sáng hay chỉ thấy mờ mờ?

– Ánh sáng chỉ mờ mờ, nhưng lại đủ để gây ra cho linh hồn nỗi khát khao vô tận. Thật ra, nếu so với bóng tối của thế gian, thì ánh sáng đó là một ánh sáng chói lòa. Và cũng chẳng là gì, nếu so với sự sáng trọn vẹn, mà linh hồn sẽ biết khi lên Thiên Đàng. Ở đây chúng ta có thể đề cập đến những “kinh nghiệm gần cái chết”. Linh hồn được ánh sáng ấy thu hút đến nỗi, nếu sau kinh nghiệm đó, mà phải trở lại trần gian trong cái xác của nó, thì linh hồn sẽ sống trong nỗi đau khổ quằn quại gấp bội.

Người dịch: Lucia Thanh Tâm.

Nguyên tác: THE AMAZING SECRET OF THE SOULS IN PURGATORY

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *