SUY NIỆM CHÚA NHẬT V PHỤC SINH NĂM B

LỜI CHÚA Ga 15, 1-8

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thầy là cây nho thật, và Cha Thầy là người trồng nho. Nhành nào trong Thầy không sinh trái thì Người chặt đi, còn nhành nào trong Thầy không sinh trái thì Người chặt đi, còn nhành nào sinh trái thì Người tỉa sạch để nó sai trái hơn. Các con đã được tỉa sạch nhờ lời Thầy đã nói với các con. Các con ở trong Thầy, và Thầy ở trong các con. Cũng như nhành nho tự nó không thể sinh trái được, nếu không dính liền với cây nho; các con cũng vậy, nếu không ở trong Thầy.

“Thầy là cây nho, các con là nhành. Ai ở trong Thầy và Thầy ở trong người ấy, kẻ ấy sẽ sinh nhiều trái, vì không có Thầy, các con không thể làm được gì. Ai không ở trong Thầy, thì bị vứt ra ngoài như ngành nho, và sẽ khô héo, người ta sẽ thu lại, quăng vào lửa cho nó cháy đi. Nếu các con ở trong Thầy, và lời Thầy ở trong các con, thì các con muốn gì cứ xin, và sẽ được. Ðây là điều làm Cha Thầy được vinh hiển là các con sinh nhiều trái, và như thế các con trở nên môn đệ của Thầy”.  

 

SUY NIỆM

 

Thư chung hậu Đại Hội Dân Chúa năm 2010, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã minh định:Trong Chúa Thánh Thần, chúng ta nên một với Đức Kitô và nhờ Người, nên một với Thiên Chúa Cha. Từ đó, chúng ta nên một với nhau làm thành Giáo Hội. Mầu nhiệm hiệp thông của Thiên Chúa Ba Ngôi vừa là suối nguồn vừa là mẫu mực và cùng đích của hiệp thông trong Giáo Hội …Nguồn mạch và nền tảng cơ bản cũng như điều kiện thiết yếu cho sự hiệp thông giữa các tín hữu trong Giáo Hội, chính là sự hiệp thông với Thiên Chúa. Không kết hợp với Thiên Chúa thì không thể nói đến hiệp thông trong Giáo Hội được (số 20)

Quả thật Chúa Kitô qui tụ cộng đoàn Giáo Hội trong sự hiệp thông như cành nho kết hợp với thân nho. Sự hiệp thông này là nền tảng của đời sống Giáo Hội, Hồng y Ratzinger, tức đức Giáo Hoàng Benedicto đa nói: Mối hiệp thông giáo hội trong đó, nhờ đức tin và Phép rửa,mỗi người được đính ghép vào, là một mối hiệp thông phát nguyên từ và quy tâm về với Bí tích Thánh Thể. Thật vậy, Phép rửa là hành động hội nhập vào trong một thân thể được Chúa Phục Sinh xây dựng và làm cho sinh động nhờ Thánh Thể, đến độ thân thể ấy có thể thực sự được gọi là Thân Mình của Đức Kitô. Bí tích Thánh Thể sở dĩ là nguồn mạch và là sức mạnh sáng tạo làm phát sinh nên mối hiệp thông giữa các phần tử của Giáo Hội, là vì chính bí tích này kết hợp từng người trong họ lại với Đức Kitô:”Thông phần thực sự vào Thân Mình của Chúa Kitô qua việc bẻ bánh thánh thể, chúng ta được nâng lên đến mức hiệp thông với Ngài và với nhau. “Vì chỉ có một tấm bánh, nên tuy nhiều, hết thảy chúng ta cũng chỉ là một thân thể; bởi lẽ tất cả chúng ta đều chia phần cùng một tấm bánh duy nhất ấy”

Nét đẹp của Giáo Hội như là hiền thê của Chúa Kito chính làn sự hiệp thông trong Giáo Hôị, bởi sự hiệp thông xóa bỏ mọi ngăn cách về chủng tộc, giai cấp, địa vị, tiếng nói, tất cả chỉ là cành nho liên kết với nhau trong một thân nho. Nhờ sự hiệp thông này, mọi người không phân biệt sang hèn đều được mặc lấy phẩm giá con Thiên Chúa, và được đồng bàn với nhau để chia sẻ cùng một tấm bánh và một chén rượu. Nguồn mạch của sự hiệp thông này chính là Đức Giêsu Kitô, Đáng duy nhất mang lại cho nhân loại hồng ân cứu độ. Thánh Gioan đã nói: “Điều chúng tôi đã thấy và đã nghe,chúng tôi loan báo cho cả anh em nữa,để chính anh em cũng được hiệp thông với chúng tôi, mà chúng tôi thì hiệp thông với Chúa Chavà với Đức Giê-su Ki-tô, Con của Người” (1Ga 1, điều đó cho thấy, khởi điểm của sự hiệp thông là “cuộc gặp gỡ với Con Thiên Chúa, Đức Giêsu Kitô, Đấng đến với con người – nam cũng như nữ – thông qua lời rao giảng của Hội Thánh. Từ đó sẽ làm phát sinh sự hiệp thông giữa con người với nhau, và chính sự hiệp thông giữa con người với nhau này lại được đặt nền tảng trên sự hiệp thông với Thiên Chúa Ba Ngôi. Chúng ta đi vào trong sự hiệp thông với Thiên Chúa nhờ chính sự hiệp thông của Thiên Chúa với nhân loại mà Người đã thực hiện nơi bản thân Đức Giêsu Kitô. Cuộc gặp gỡ Đức Giêsu Kitô tạo nên sự thông hiệp với Ngài và nhờ đó thông hiệp với Chúa Cha trong Chúa Thánh thần.

Đức Giê-su đa khẳng định: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy” Cho nên, chúng ta muốn có sự sống đích thật, sự sống trọn hảo không còn cách thế nào khác ngoài việc chúng ta phải ở lại trong tình yêu của Chúa. Vâng, chỉ trong Đức Kitoo chúng ta mới thực sự kín múc được các ân huệ làm cho sự sống của chúng ta được triển nở và đạt tới sự sung mãn. Cha Livinius Esomchi Nnamani, người được truyền chức linh mục trong phòng bệnh của ngài vào thứ Năm Tuần Thánh với sự cho phép đặc biệt của Đức Thánh Cha Phanxicô, đã qua đời vì bệnh bạch cầu ở tuổi 31.Cha Davide Carbonaro nói:“Bàn thờ của cha ấy là giường bệnh viện, nơi ngài có thể kết hợp những đau khổ của mình với những đau khổ của Chúa Kitô. Ngài đã sống và canh tân Bí tích Thánh Thể của mình một cách mạnh mẽ và hữu hình và đây là một bài học lớn cho tất cả các linh mục”. Dù nằm trên giường bệnh, nhưng cha Livinius Esomchi Nnamani đã thực sự đạt tới sự sống viên mãn, nhờ ngài kết hợp mật thiết với Đức Kito. Sự kết hợp đặc biệt của ngài với sự hy sinh của Chúa Kitô đã làm cho ngài cảm nhận được niềm vui đích thật, và sự sống thực sự của ngài chính là được gắn kết với sự sống của Đức Kito.

Giáo Hội đang đứng trước thách đố của sự chia rẽ vì không còn muốn liên kết với thân nho là Đức Kitô,  điều mà Đức Cha Aquila, Tổng Giám Mục tổng giáo phận Denver, Colorado, đã nhận định:  “Các vấn đề về việc lãnh nhận Bí tích Thánh Thể một cách xứng đáng thường bị cột vào các cân nhắc chính trị: Làm thế nào Giáo hội có thể làm chứng tốt nhất cho sự thật về thực tại của mình trong một thế giới bị siêu chính trị hóa? Có phải các giám mục vì sử dụng một chứng tá nhất quán, rõ ràng, mà khiến cho các tín hữu rời bỏ Giáo Hội hay không? Liệu hành động như vậy có bị lợi dụng về mặt chính trị hay không? Đó là những câu hỏi khó trả lời đối với xã hội hiện đại của chúng ta, nhưng những câu hỏi này cũng lên khuôn vấn đề một cách không chính xác. Vấn đề nhất quán Thánh Thể chủ yếu không phải là về luật Giáo Hội hoặc kỷ luật thích hợp, mặc dù không nên bỏ qua những vấn đề này; đúng hơn, nó là vấn đề tình yêu, vấn đề bác ái đối với người lân cận của chúng ta. Thánh Phaolô rất rõ ràng khi cho rằng sẽ nguy hiểm cho linh hồn của người ta nếu họ lãnh Mình và Máu của Chúa chúng ta một cách bất xứng. Điều này đúng đối với mọi người Công Giáo, nhưng nó đặc biệt liên quan đến việc làm chứng giả mà nhiều viên chức công quyền đôi khi duy trì liên quan đến sự thật căn bản nhất của con người nhân bản”.

Bởi đó sự hiệp thông Giáo hội luôn là lời mời gọi mỗi người chúng ta phải đi ra khỏi tính ích kỷ cá nhân, những tham vọng đưa đến những thoả hiệp vì lợi ích riêng tư hơn là ích lợi cùa sự hiệp nhất Giáo Hội. Xin cho mỗi tín hữu luôn lấy sự hiệp thông Giáo Hội là nhu cầu sống còn để luôn trung thành với sự hiệp nhất trong Giáo Hội. Amen

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *