SUY NIỆM CHÚA NHẠT II PHỤC SINH – NĂM A

CHÚA NHẬT LÒNG THƯƠNG XÓT

LỜI CHÚA: Ga 20, 19 -31

19 Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em! “20 Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa.21 Người lại nói với các ông: “Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.”22 Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần.23 Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ.” 24 Một người trong Nhóm Mười Hai, tên là Tô-ma, cũng gọi là Đi-đy-mô, không ở với các ông khi Đức Giê-su đến.25 Các môn đệ khác nói với ông: “Chúng tôi đã được thấy Chúa!” Ông Tô-ma đáp: “Nếu tôi không thấy dấu đinh ở tay Người, nếu tôi không xỏ ngón tay vào lỗ đinh và không đặt bàn tay vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin.”26 Tám ngày sau, các môn đệ Đức Giê-su lại có mặt trong nhà, có cả ông Tô-ma ở đó với các ông. Các cửa đều đóng kín. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em.”27 Rồi Người bảo ông Tô-ma: “Đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin.”28 Ông Tô-ma thưa Người: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con! “29 Đức Giê-su bảo: “Vì đã thấy Thầy, nên anh tin. Phúc thay những người không thấy mà tin!”30 Đức Giê-su đã làm nhiều dấu lạ khác nữa trước mặt các môn đệ; nhưng những dấu lạ đó không được ghi chép trong sách này.31 Còn những điều đã được chép ở đây là để anh em tin rằng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sự sống nhờ danh Người.

SUY NIỆM

Một bức ảnh chụp cậu bé 3 tuổi chết trên bãi biển gần khu nghỉ dưỡng Bodrum, Thổ Nhĩ Kỳ. Em bé xấu số đó là Aylan Kurdi, 3 tuổi, đến từ thị trấn Kobahi phía bắc Syria, gần biên giới Thổ Nhĩ Kỳ, nơi đang là điểm nóng chiến tranh giữa IS và lực lượng người Kurd. Em nằm trên bãi biển, tay xuôi theo thân, úp mặt xuống cát. Nhìn Aylan giống như một thiên thần nhỏ đang say ngủ. Nhưng thiên thần nhỏ sẽ không bao giờ tỉnh lại. Aylan, bố mẹ, anh trai lên 2 chiếc thuyền cùng 19 con người khác rời bỏ quê hương Syria đi tìm một miền đất mới, nơi không còn chiến tranh, không phải đối diện với bom đạn mỗi ngày. Gia đình Aylan muốn tới đảo Kos, Hi Lạp. Nhưng cuộc đời không chiều ý họ, chiếc thuyền quá tải đã chìm khi đang trên đường thoát khỏi Syria, kéo theo tính mạng của 12 người trên ấy, trong đó có Aylan, anh trai Galip 5 tuổi, cả hai đều không được mặc áo phao, mẹ Rihan 35 tuổi, tổng cộng 5 đứa trẻ – tất cả đều được tìm thấy tại bãi biển khu nghỉ dưỡng Bodrum nổi tiếng. Hình ảnh em bé Aylan đã để lại trong lòng người một nỗi đau mà chiến tranh đã gây ra, không chỉ là một Aylan mà cả hàng triệu trẻ em phải chết đau thương như thế chỉ vì mong muốn rời bỏ quê hương đi tìm một mảnh đất được sống bình an không có chiến tranh.

Đứng trước những cái chết vô nghĩa mà các em phải chịu, nhiều người đã đưa vấn nạn: nếu Chúa đã sống lại từ trong cõi chết, “tại sao những điều này cứ tiếp tục xảy ra: bao nhiêu là bi kịch, rồi đến bệnh tật, nạn buôn bán người, khai thác con người, chiến tranh, những hủy diệt, những cuộc tàn sát, những trò trả thù, những hận thù?”Tại sao có quá nhiều sự ác trên thế giới? Tại sao bất bình đẳng tiếp tục gia tăng và mong ước hòa bình không đến? Tại sao chúng ta quá thích chiến tranh, thích làm điều xấu cho nhau? Và trong lòng mỗi người, bao nhiêu kỳ vọng tan biến, bao nhiêu thất vọng!

Đức Thánh Cha Phanxicô cũng đưa ra câu hỏi: “Chúa ở đâu?”và rồi thay vì đi tìm câu trả lời tại sao, bởi: “Không một ai trong chúng ta được hỏi: tôi có hài lòng với những gì đang xảy ra trên thế giới không?” Đức Thánh cha đã đưa ra một chỉ dẫn về một niềm hy vọng khi nhìn vào biến cố Phục sinh: Trong thứ văn hóa loại bỏ thời nay, người ta thường vứt bỏ những gì bị cho là không cần thiết hoặc không còn hữu dụng. Và hãy thử nghĩ xem, Chúa Giêsu là phiến đá bị loại bỏ, thế mà kỳ thực Người là cội nguồn sự sống. Từ đó chúng ta có thể nhận ra : chúng ta, những viên sỏi nhỏ, là những người đã bị ném vào một trái đất tràn ngập những đau khổ, và thảm kịch này, nhưng với niềm tin vào Chúa Kitô Phục Sinh, chúng ta vẫn có lý do để sống giữa những cơn hoạn nạn khủng khiếp như vậy. Với niềm tin vào Chúa Kitô Phục Sinh, chúng ta vẫn có được một cảm thức vượt được lên trên những thực tại cay đắng của đời thường: có những bức tường đấy, nhưng cũng có cả một chân trời; có cuộc sống, có niềm vui, bất chấp là cũng có thập giá cùng với những mơ hồ nảy sinh từ đó.

Đức Phanxico đã chia sẻ: “Một hình ảnh khắc sâu trong tâm trí các môn đệ: đó là thập giá. Ở đó mọi thứ đã kết thúc. Nhưng ngay sau đó họ sẽ khám phá ra một khởi đầu mới ngay trên thập giá.  niềm hy vọng của Thiên Chúa nảy mầm như thế, được sinh ra và tái sinh trong những hố đen của những kỳ vọng bị thất vọng của chúng ta; nhưng niềm hy vọng đó không bao giờ khiến chúng ta thất vọng. Chúng ta hãy nghĩ chính xác về thập giá: từ dụng cụ tra tấn khủng khiếp nhất, Thiên Chúa đã tạo nên dấu chỉ vĩ đại nhất của tình yêu. Cây gỗ chết chóc đó, đã trở thành cây sự sống, nhắc nhở chúng ta rằng sự khởi đầu của Thiên Chúa thường bắt đầu từ những kết thúc của chúng ta: do đó Người thích làm những điều kỳ diệu”.

Quả thật, sự Phục sinh của Chúa Kitô là câu trả lời cho chúng ta về những bất hạnh, nỗi truân chuyên và các khổ đau mà chúng ta đang gánh vác. Khi tạo dựng nên chúng ta Thiên Chúa đâu muốn chúng ta lâm vào hoàn cảnh tang thương này, tất cả chỉ vì tham vọng của con người. Nhưng Thiên Chúa nào đâu chịu để cho tình thương của Ngài yên ngủ, lòng thương xót của Ngài thôi thúc Ngài phải ra tay hành động để cứu vớt con người. Và thật là kỳ lạ tình thương của Chúa. Ngài đã giải thoát nỗi khổ đau của con người bằng chính sự khổ đau mà Con của Ngài đón nhận. Vào ngày Thư Sáu Tuần Thánh suy niệm về những cực hình mà Chúa Giêsu chịu,  thì quả thật những nỗi khổ đau mà chúng ta gánh vác so ra chẳng là chi cả.

Thật vậy, Chúa không câm lặng, dửng dưng trước những bất hạnh của chúng ta, trái lại Lòng Chúa quặn đau, và xót xa  vì sự khốn cùng của chúng ta, cho nên Thiên Chúa Cha đã ra như mù như điếc trước nỗi đau cùng cực của Người Con Chí Ái để mong sao nhân loại này được tìm thấy lại nguồn hạnh phúc. Sự tự hiến của Đức Kitô trên Thập giá biểu lộ lòng thương xót của Thiên Chúa đối với nhân loại, và tỏ cho con người hiểu rằng, con ngừoi chỉ có thể được cứu sống do chính bởi Lòng thương xót này. Và sự Phục sinh của Chúa Kitô là hoa quả của lòng thương xót mà Thiên Chúa trao ban cho nhân loại, vì chính sự thương xót này mà Thiên Chúa dẫn đưa nhân loại vượt qua mọi khổ đau để đạt tới được sự sống đích thật. Đức Hồng Y Kasper đã nói: “Lòng thương xót có thể làm cho thế giới trở nên ấm áp hơn và công bằng hơn. Do đó, chúng ta cần hiểu lòng thương xót của Thiên Chúa, Ngài là một người cha đầy lòng thương xót đối với mỗi người chúng ta”.

Khi ban chúc bình an cho các môn đệ Chúa cho các ông xem tay và cạnh sườn, điều đó nói lên rằng, bình an đích thật chỉ có thể xuất phát từ Lòng thương xót của Chúa. Dấu đanh nơi tay chân, và vết thương nơi cạnh sườn là dấu chỉ của một sự tự hiến tột cùng cho con ngừoi vì yêu thương, và từ tình yêu này, sự sống đã được phục hồi, và sự sống đến từ tình yêu luôn chan chứa niềm hoan lạc và bình an vì sự sống đó không bao giờ còn đối diện với khổ đau và bất hạnh.

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn tín thác vào Lòng Chúa xót thương để nhận ra rằng, Chúa không để chúng con một mình trong thế gian đầy đau thương này, nhưng trái lại Chúa  luôn đòng hành với chúng con, và sự phục sinh của Chúa là bảo chứng cho chúng con biết rằng, tình thương Chúa không bao giờ để chúng con hư mất nếu chúng con thực sự tín thác vào Chúa . Amen

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *