NGÀY 27-02-2024, THỨ BA, TUẦN II MÙA CHAY.

GIỜ KINH TỐI VỚI LỜI CHÚA TRONG GIA ĐÌNH.

  1. Hát kinh Chúa Thánh Thần.
  2. Đọc ba kinh: Tin, Cậy, Mến.
  3. Công bố Lời Chúa.
  4. Suy niệm.
  5. Đọc 10 kinh Kính Mừng.
  6. Kết thúc bằng một bài hát về Đức Mẹ Maria.

LỜI CHÚA: Mt 23, 1-12

1Bấy giờ, Đức Giê-su nói với dân chúng và các môn đệ Người rằng: 2“Các kinh sư và các người Pha-ri-sêu ngồi trên toà ông Mô-sê mà giảng dạy. 3Vậy, tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ, còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo, vì họ nói mà không làm. 4Họ bó những gánh nặng mà chất lên vai người ta, nhưng chính họ thì lại không buồn động ngón tay vào. 5Họ làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy. Quả vậy, họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài. 6Họ thích chỗ nhất trong đám tiệc, chiếm hàng ghế đầu trong hội đường, 7ưa được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng và được thiên hạ gọi là ‘ráp-bi’.

8“Phần anh em, thì đừng để ai gọi mình là ‘ráp-bi’, nghĩa là thầy, vì anh em chỉ có một Thầy; còn tất cả anh em đều là anh em với nhau. 9Anh em cũng đừng gọi ai dưới đất này là cha của anh em, vì anh em chỉ có một Cha là Cha trên trời. 10Anh em cũng đừng để ai gọi mình là người lãnh đạo, vì anh em chỉ có một vị lãnh đạo, là Đức Ki-tô. 11Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em. 12Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên.

SUY NIỆM

“Hữu danh vô thực” hay “thùng rỗng kêu to” là câu nói mà cha ông ta vẫn thường dùng để phê phán những người có tên, có tiếng mà không có thực lực, tồn tại trên danh nghĩa nhưng thật ra lại không có khả năng gì; luôn tự hào về bản thân nhưng lại chẳng có gì là tài đức hơn người.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng phê phán các kinh sư và người Pharisêu về một thái độ như thế, họ là những con người “ngôn hành bất nhất”, nói mà không làm hay nói một đàng làm một nẻo. Là những kinh sư, họ có nghĩa vụ và thẩm quyền chính đáng để giải thích và hướng dẫn dân chúng thực thi những lệnh truyền của Thiên Chúa. Chính Chúa Giêsu cũng tôn trọng điều đó và truyền cho dân chúng làm như thế: “Tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm hãy giữ”. Tuy nhiên, không vì thế họ có quyền miễn trừ cho mình khỏi giữ các luật ấy và thêm vào “những gánh nặng” cho người ta vì lợi ích của riêng mình. Đó chính là điều mà Chúa Giêsu đã gắt gao lên án họ cùng với lối sống giả hình “làm mọi việc cốt để cho thiên hạ thấy”.

Chúng ta đặt ra những câu hỏi: Có phải sứ điệp Tin Mừng hôm nay chỉ lên án các kinh sư và những người Pharisêu? Còn phần chúng ta thì sao? Có phải chúng ta cũng đang tự hào mình là Kitô hữu, là dân của Giao Ước Mới, là con chiên ngoan đạo của Chúa Giêsu để rồi cho mình thẩm quyền phê phán họ khi nhìn về quá khứ? Nhìn vào cuộc sống hôm nay, rất nhiều khi chúng ta cũng sống giả hình thậm chí là gây vấp phạm cho những người khác. Chúng ta luôn tự hào mình là người có đạo, là Kitô hữu nhưng chúng ta vẫn buôn gian bán lận, gian giối lọc lừa. Chúng ta tự hào mình học giáo lý đầy đủ nhưng vẫn ly dị, phá thai, bài bạc… Chúng ta tự hào hiếu kính cha mẹ tổ tiên trong từng lời kinh, thánh lễ nhưng kinh thì không đọc lễ cũng chẳng đi… Cho nên, đôi khi người ta vẫn nói: “Tin đạo chứ không tin kẻ có đạo”.

Công đồng Vaticanô II, trong Hiến chế Gaudium et Spes, số 43, đã viết: “Sự phân cách giữa đức tin được tuyên xưng và cuộc sống thường ngày của nhiều người phải kể vào số những sai lầm trầm trọng nhất của thời đại chúng ta… Đối với Kitô hữu, xao lãng bổn phận trần thế, tức là xao lãng bổn phận đối với tha nhân và hơn nữa đối với chính Thiên Chúa, khiến phần rỗi đời đời của mình bị đe dọa”. Đôi khi, chúng ta giữ đạo chỉ vì lề luật, truyền thống gia đình, vì thói quen sinh hoạt hay để xin vài ơn cụ thể nào đó. Cho nên, dù phong phú trong các sinh hoạt Đạo nhưng đức tin của chúng ta lại rất ít trổ sinh hoa trái trong đời sống xã hội và bác ái thường ngày, những hoa trái của một đời sống để cho Lời Chúa tác động. Đặc biệt trong Mùa Chay thánh này, ngôn sứ Isaia cũng nhắc nhở chúng ta trong bài đọc thứ nhất: “Đừng làm điều ác nữa. Hãy tập làm điều thiện, tìm kiếm lẽ công bình, sửa phạt người áp bức, xử công minh cho cô nhi, biện hộ cho quả phụ”.

Vì thế, “Kitô hữu” hay “Đạo Công Giáo” không phải là một danh xưng “Hữu danh vô thực” nhưng là một ơn gọi, một lối sống, một sự dấn thân cụ thể mà Chúa Giêsu đã mời gọi chúng ta: “Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em. Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên”.

Văn phòng Tòa Giám mục Phú Cường.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *