NGÀY 09-03-2023, THỨ NĂM TUẦN II MÙA CHAY

Giờ Kinh Gia Đình Với Lời Chúa:

  1. Hát kinh Chúa Thánh Thần.
  2. Đọc ba kinh: Tin, Cậy, Mến.
  3. Công bố Lời Chúa.
  4. Suy niệm.
  5. Đọc 10 kinh Kính Mừng.
  6. Kết thúc bằng một bài hát về Đức Mẹ Maria.

LỜI CHÚA: Lc 16, 19-31

19 “Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình.20 Lại có một người nghèo khó tên là La-da-rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu,21 thèm được những thứ trên bàn ăn của ông ấy rớt xuống mà ăn cho no. Lại thêm mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta.22 Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Áp-ra-ham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn.23 “Dưới âm phủ, đang khi chịu cực hình, ông ta ngước mắt lên, thấy tổ phụ Áp-ra-ham ở tận đàng xa, và thấy anh La-da-rô trong lòng tổ phụ.24 Bấy giờ ông ta kêu lên: “Lạy tổ phụ Áp-ra-ham, xin thương xót con, và sai anh La-da-rô nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi con cho mát; vì ở đây con bị lửa thiêu đốt khổ lắm!25 Ông Áp-ra-ham đáp: “Con ơi, hãy nhớ lại: suốt đời con, con đã nhận phần phước của con rồi; còn La-da-rô suốt một đời chịu toàn những bất hạnh. Bây giờ, La-da-rô được an ủi nơi đây, còn con thì phải chịu khốn khổ.26 Hơn nữa, giữa chúng ta đây và các con đã có một vực thẳm lớn, đến nỗi bên này muốn qua bên các con cũng không được, mà bên đó có qua bên chúng ta đây cũng không được.27 “Ông nhà giàu nói: “Lạy tổ phụ, vậy thì con xin tổ phụ sai anh La-da-rô đến nhà cha con,28 vì con hiện còn năm người anh em nữa. Xin sai anh đến cảnh cáo họ, kẻo họ lại cũng sa vào chốn cực hình này!29 Ông Áp-ra-ham đáp: “Chúng đã có Mô-sê và các Ngôn Sứ, thì chúng cứ nghe lời các vị đó.30 Ông nhà giàu nói: “Thưa tổ phụ Áp-ra-ham, họ không chịu nghe đâu, nhưng nếu có người từ cõi chết đến với họ, thì họ sẽ ăn năn sám hối.31 Ông Áp-ra-ham đáp: “Mô-sê và các Ngôn Sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì người chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin.”

SUY NIỆM

Ích kỷ là loại bệnh nan y, khó có thể chữa trị được bởi vì: người ích kỷ có bao giờ biết mình ích kỷ. Cái gì cũng nghĩ về mình, lo cho mình, vơ vào mình, họ không chỉ vơ vật chất, mà còn vơ cả phần chân lý về mình nữa. Thực chất người ích kỷ còn là người “bảo thủ”, toan tính thiển cận, thấy cái lợi trước mắt là lao vào như con thiêu thân để giành giật. Ích kỷ còn là nguồn gốc của mọi giống tội khác như: tham lam, kiêu căng, lật lọng, tráo trở, độc đoán, khinh bỉ, coi thường người khác…

Tin Mừng hôm nay, cho ta thấy cảnh đau lòng của một một nghịch cảnh ngay trong cuộc sống trần gian: Ông nhà giàu xử dụng một gia tài kếch xù. Ông ăn mặc sang trọng với gấm vóc lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình. Còn La-da-rô nghèo khó thì sống trong tình trạng cùng cực, là một người ăn mày, một tên hành khất kém may mắn. La-da-rô chỉ có một ước mơ rất đơn giản là được ăn những gì rơi rớt từ bàn ăn của người giàu kia mà chẳng được. Sức khoẻ của La-da-rô thật là tồi tệ, đời sống thật mong manh, không có gì ăn, nên không đủ sức đề kháng, ung nhọt phát triển, bệnh tật gia tăng. Người bên trong thì đầy dư, người bên ngoài thèm khát, mong mỏi chút “cơm thừa” mà cũng không có. Nghịch cảnh diễn ra ngay trước cửa nhà phú hộ nhưng ông lại không trông thấy, không nhận ra để rồi không có hành động gì. Ông cứ vui vẻ hưởng lạc thú mà sự giàu có mang lại cho ông. Có lẽ, của cải vật chất và khối tài sản khổng lồ của ông đã làm mờ đôi mắt khiến ông “bị cận thị” không thể nhìn rõ con người khốn khổ ở ngoài cửa nhà mình. Ông chỉ có thể nhìn thấy những gì trước mắt bao phủ bởi sự xa hoa, hào nhoáng. Lòng ích kỉ đã chiếm hết tất cả những gì ông đang có trong lòng. Vì thế, ông đã không còn chỗ nào trong lòng để nhận ra những nhu cầu tối thiểu của những người khác, ngay cả người đang hiện diện trước cửa nhà ông. Ông đã quá bận rộn tìm kiếm hạnh phúc vật chất và hưởng thụ kho tàng ông đang có ở trần gian mà quên đi Thiên Chúa và kho tàng trên trời. Ông đã phục vụ cho sự giàu có của chính bản thân ông mà không nghĩ tới Chúa mới là chủ tất cả.

Thế giới ngày nay cũng không thiếu những La-da-rô nghèo khổ đang lê lết trước cổng nhà ta, chờ được chúng ta bố thí chút cơm thừa canh cặn. Vậy mà nhiều khi chúng ta vẫn giả điếc làm ngơ, vẫn bưng tai bịt mắt, ung dung vui hưởng những của cải mà Chúa đã ban cho ta, không màng chi đến nỗi thống khổ của đồng loại. Phải chăng chúng ta cũng đang tạo cho mình một vực thẳm ngăn cách giữa giàu và nghèo, giữa sang và hèn, giữa nông thôn và thành thị. Trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ năm 1979, Đức thánh Gioan-Phaolô II đã nói: “Chúng ta không thể thờ ơ vui hưởng của cải mà Chúa ban cho chúng ta, nếu bất cứ ở vùng nào đó người hành khất ‘La-da-rô’ của thế kỷ vẫn còn đang đứng chờ chúng ta ở cửa”… “Ông nhà giàu và La-da-rô nghèo khổ, cả hai đều là người, đều được Thiên Chúa dựng nên giống hình ảnh Ngài, đều được Đức Kitô cứu chuộc bằng giá rất đắt là giá máu quý báu mà Ngài đã đổ ra…. Chúng ta đừng bao giờ bằng lòng với hành vi chỉ cho họ những mẩu bánh vụn nơi bàn tiệc”.

Lạy Chúa, ngày hôm nay còn nhiều La-da-rô bên cạnh chúng con. Đó là những trẻ em lang thang bên đường phố, những phụ nữ lỡ lầm, phải bán rẻ nhân phẩm, những người vô gia cư, tàn tật, đói khổ… đang cần sự trợ giúp của chúng con. Xin cho chúng con có tấm lòng quảng đại, sẵn sàng nâng đỡ họ vượt qua khó khăn gian khổ, giúp họ can đảm chiến đấu và quảng đại tha thứ cho đời, cho người khi đối diện những bất công này. Amen  

Văn phòng Tòa Giám mục Phú Cường.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *